谢吴迪吉以麻源桃实法制黄精见遗

宋代 谢逸
平生刚直心,真率类狂绞。居首富儿门,肉食亦不饱。 北堂老发垂,喜惧我心搅。瘦妻首飞蓬,敢谓美而佼。 妇姑宵不寐,清饿常至卯。幸赖亲友人,馈送亦稍稍。 崔嵬华子冈,秀岭横参昴。木桃芘菟竹,岁永樛枝挠。 千年采掇馀,曾近麻姑爪。喧喧声利区,献酬呈狯狡。 分甘及衡门,古心君独拗。作诗报嘉惠,质野言非巧。
píng shēng gāng zhí xīn   zhēn shuài lèi kuáng jiǎo shǒu ér mén ròu   shí bǎo    
běi táng lǎo chuí   xīn jiǎo shòu shǒu fēi péng gǎn   wèi měi ér jiǎo    
xiāo mèi   qīng è 饿 cháng zhì mǎo xìng lài qīn yǒu rén kuì   sòng shāo shāo    
cuī wéi huá zi gāng   xiù lǐng héng cān mǎo táo zhú suì   yǒng jiū zhī náo    
qiān nián cǎi duō   céng jìn zhǎo xuān xuān shēng xiàn   chóu chéng kuài jiǎo    
fēn gān héng mén   xīn jūn ǎo zuò shī bào jiā huì zhì   yán fēi qiǎo