谢素师惠二石

宋代 冯时行
素师为我良古僻,野性乖疏无与适。 呼门投我清净友,翻是巴江两好石。 一石形作巢莲龟,近人团圆生素迹。 皎如孤月流清空,光逐一星斜辟易。 一石初似瓜色黄,年来应被天公劈。 枯松说与连理心,参差再合如胶漆。 两石相逢已投分,何消引我为俦敌。 与君倾盖便忘年,未害吾人缚禅寂。 方今宰相真儒生,议割三关厌夷狄。 祖宗土宇安生灵,幸以艰难念开辟。 天畿要险壮中华,一日捐之良足惜。 争如推毂老将军,远煽天风驱退鷁。 我虽孺子亦有知,不惮下圯传履舄。 嗟尔两石如有神,尚父兵书欣所习。 不应默默斋阁闲,相对人间夜寥閴。
shī wèi liáng   xìng guāi shū shì
mén tóu qīng jìng yǒu   fān shì jiāng liǎng hǎo shí
shí xíng zuò cháo lián guī   jìn rén tuán yuán shēng
jiǎo yuè liú qīng kōng   guāng zhú xīng xié
shí chū shì guā huáng   nián lái yīng bèi tiān gōng
sōng shuō lián xīn   cēn zài jiāo
liǎng shí xiāng féng tóu fèn   xiāo yǐn wèi chóu
jūn qīng gài biàn 便 wàng nián   wèi hài rén chán
fāng jīn zǎi xiàng zhēn shēng   sān guān yàn
zōng ān shēng líng   xìng jiān nán niàn kāi
tiān yào xiǎn zhuàng zhōng huá   juān zhī liáng
zhēng tuī lǎo jiàng jūn   yuǎn shān tiān fēng tuì 退
suī yǒu zhī   dàn xià chuán
jiē ěr liǎng shí yǒu shén   shàng bīng shū xīn suǒ
yīng zhāi xián   xiāng duì rén jiān liáo