谢孙郎中寄示

唐代 齐己
一念禅馀味国风,早因持论偶名公。久伤琴丧人亡后, 忽有云和雪唱同。绳琢静闻罤象外,是非闲见寂寥中。 时来日往缘真趣,不觉秋江度塞鸿。
niàn chán wèi guó fēng   zǎo yīn chí lùn ǒu míng gōng jiǔ shāng qín sàng rén wáng hòu  
yǒu yún xuě chàng tóng shéng zhuó jìng wén xiàng wài   shì fēi xián jiàn liáo zhōng
shí lái wǎng yuán zhēn   jué qiū jiāng sāi hóng 鸿