谢舜元以墨竹为赠

宋代 家铉翁
我家苕源山深处,万竹森森饱风雨。 一从脚踏黄沙堆,不见此君四寒暑。 夜来有梦到家山,苍筠翠干犹依然。 觉来欲赋不得赋,谁能为我传其天。 东邻萧然岁寒客,寓意于物无留迹。 当年亲识洋州孙,写得寒梢数千尺。 怜我卧疴少佳悰,卷送四壁泠然风。 笔端妙处夺天巧,与我胸中生意俱无穷。 高阳台下见此两奇特,子新之梅舜元竹。 后先俱为洞山来,夜夜白虹贯茅屋。
jiā sháo yuán shān shēn chù   wàn zhú sēn sēn bǎo fēng  
cóng jiǎo huáng shā duī   jiàn jūn hán shǔ  
lái yǒu mèng dào jiā shān   cāng yún cuì gàn yóu rán  
jué lái   shuí néng wéi chuán tiān  
dōng lín xiāo rán suì hán   liú  
dāng nián qīn shí yáng zhōu sūn   xiě hán shāo shù qiān chǐ  
lián shǎo jiā cóng   juǎn sòng líng rán fēng  
duān miào chù duó tiān qiǎo   xiōng zhōng shēng qióng  
gāo yáng tái xià jiàn liǎng   zi xīn zhī méi shùn yuán zhú  
hòu xiān wèi dòng shān lái   bái hóng guàn máo