谢世诗二首
股肱十载竭丹心,谏草虽多祸亦深。
补衮每思期仲甫,杀人未必是曾参。
毡裘浩荡红尘满,风雨凄凉紫殿阴。
遥望诸陵荒草隔,不堪老泪洒衣襟。
gǔ
股
gōng
肱
shí
十
zài
载
jié
竭
dān
丹
xīn
心
,
jiàn
谏
cǎo
草
suī
虽
duō
多
huò
祸
yì
亦
shēn
深
。
bǔ
补
gǔn
衮
měi
每
sī
思
qī
期
zhòng
仲
fǔ
甫
,
shā
杀
rén
人
wèi
未
bì
必
shì
是
zēng
曾
shēn
参
。
zhān
毡
qiú
裘
hào
浩
dàng
荡
hóng
红
chén
尘
mǎn
满
,
fēng
风
yǔ
雨
qī
凄
liáng
凉
zǐ
紫
diàn
殿
yīn
阴
。
yáo
遥
wàng
望
zhū
诸
líng
陵
huāng
荒
cǎo
草
gé
隔
,
bù
不
kān
堪
lǎo
老
lèi
泪
sǎ
洒
yī
衣
jīn
襟
。