谢僧寄茶

唐代 李咸用
空门少年初志坚,摘芳为药除睡眠。匡山茗树朝阳偏, 暖萌如爪拏飞鸢。枝枝膏露凝滴圆,参差失向兜罗绵。 倾筐短甑蒸新鲜,白纻眼细匀于研。砖排古砌春苔干, 殷勤寄我清明前。金槽无声飞碧烟,赤兽呵冰急铁喧。 林风夕和真珠泉,半匙青粉搅潺湲。绿云轻绾湘娥鬟, 尝来纵使重支枕,胡蝶寂寥空掩关。
kōng mén shào nián chū zhì jiān   zhāi fāng wèi yào chú shuì mián kuāng shān míng shù zhāo yáng piān  
nuǎn méng zhǎo fēi yuān zhī zhī gāo níng yuán   cēn shī xiàng dōu luó mián
qīng kuāng duǎn zèng zhēng xīn xiān   bái zhù yǎn yún yán zhuān pái chūn tái gàn  
yīn qín qīng míng qián jīn cáo shēng fēi yān   chì shòu bīng tiě xuān
lín fēng zhēn zhū quán   bàn shi qīng fěn jiǎo chán yuán 绿 yún qīng wǎn xiāng é huán  
cháng lái zòng shǐ 使 zhòng zhī zhěn   dié liáo kōng yǎn guān