谢阮儒隐为画墨梅床屏

宋代 王迈
想当争衣盘礴下笔时,吸取清气入肝脾。 先融雪岭作墨黑池,坐变秋阳成春晖。 使我初见浑不疑,旋觉风骨全是颜容非。 恍如晏支马上坐明妃,缁尘生汗白玉肌。 又如鸱夷船底载西子,烟波惨淡双蛾眉。 雪堂仙去渺莫追,补之位置传者谁。 君今此宝世间希,茫端寒燠巧推移。 花神上诉真宰悲,何为苦泄造化机。 我有东绢滑如指,装潢为屏作枕帏。 平章众画何品宜,笑我嗜好与君相背驰, 不爱崇桃积李斗芳菲。请君快扫横斜竹外枝, 岁寒心事正要渠相知。
xiǎng dāng zhēng pán xià shí   qīng gān  
xiān róng xuě lǐng zuò hēi chí   zuò biàn qiū yáng chéng chūn huī  
shǐ 使 chū jiàn hún   xuán jué fēng quán shì yán róng fēi  
huǎng yàn zhī shàng zuò míng fēi   chén shēng hàn bái  
yòu chī chuán zài 西   yān cǎn dàn shuāng é méi  
xuě táng xiān miǎo zhuī   zhī wèi zhi chuán zhě shuí  
jūn jīn bǎo shì jiān   máng duān hán qiǎo tuī  
huā shén shàng zhēn zǎi bēi   wéi xiè zào huà  
yǒu dōng juàn huá zhǐ   zhuāng huáng wèi píng zuò zhěn wéi  
píng zhāng zhòng huà pǐn   xiào shì hào jūn xiāng bèi chí  
ài chóng táo dòu fāng fēi qǐng jūn kuài sǎo héng xié zhú wài zhī    
suì hán xīn shì zhèng yào xiāng zhī