偕容甫登绛雪亭

清代 黄景仁
汪生汪生适何来,头蓬气结颜如灰。囊无一钱买君醉,聊复与尔登高台。 惊人鹰隼飏空去,俯见长云阖且开。江流匹练界遥碧,风劲烟萋莽寒色。 危亭倒瞰势逾迥,平墟指空望疑直。凭高眺远吾两人,心孤兴极牢忧并。 自来登临感游目,况有磊砢难为平。麟麇雉凤世莫别,萧蒿蕙茝谁能名。 颠狂骂座日侘傺,畴识名山属吾辈。著书充栋腹常饥,他年沟壑谁相贷。 一时歌哭天梦梦,咫尺真愁鬼神会。汪生巳矣不复言,眼前有景休怀煎。 愿从化作横江鹤,来往天门采石閒。
wāng shēng wāng shēng shì lái   tóu péng jié yán huī náng qián mǎi jūn zuì   liáo ěr dēng gāo tái
jīng rén yīng sǔn yáng kōng   jiàn cháng yún qiě kāi jiāng liú liàn jiè yáo   fēng jìn yān mǎng hán
wēi tíng dào kàn shì jiǒng   píng zhǐ kōng wàng zhí píng gāo tiào yuǎn liǎng rén   xīn xīng láo yōu bìng
lái dēng lín gǎn yóu   kuàng yǒu lěi luǒ nán wéi píng lín jūn zhì fèng shì bié   xiāo hāo huì chǎi shuí néng míng
diān kuáng zuò chà chì   chóu shí míng shān shǔ bèi zhù shū chōng dòng cháng   nián gōu shuí xiāng dài
shí tiān mèng mèng   zhǐ chǐ zhēn chóu guǐ shén huì wāng shēng yán   yǎn qián yǒu jǐng xiū huái 怀 jiān
yuàn cóng huà zuò héng jiāng   lái wǎng tiān mén cǎi shí xián