谢人遗藷

宋代 韩淲
风起炉寒鬻未成,儿惊门底有人声。乃携藷药来相馈,尚带泥沙便可烹。 夷以采薇清易足,屈于餐菊恨难平。老身得此浑无事,捧腹摩挲且莫鸣。
fēng hán wèi chéng   ér jīng mén yǒu rén shēng nǎi xié shǔ yào lái xiāng kuì shàng   dài shā biàn 便 pēng    
cǎi wēi qīng   cān hèn nán píng lǎo shēn hún shì pěng   qiě míng