谢人寄蒙顶新茶

宋代 文同
蜀土茶称盛,蒙山味独珍。 灵根托高顶,胜地发先春。 几树初惊暖,群篮竞摘新。 苍条寻暗粒,紫萼落轻鳞。 的皪香琼碎,{上髟下监}鬖绿虿匀。 慢烘防炽炭,重碾敌轻尘。 无锡泉来蜀,乾崤盏自秦。 十分调雪粉,一啜咽云津。 沃睡迷无鬼,清吟健有神。 冰霜疑入骨,羽翼要腾身。 磊磊真贤宰,堂堂作主人。 玉川喉吻涩,莫惜寄来频。
shǔ chá chēng shèng   méng shān wèi zhēn  
líng gēn tuō gāo dǐng   shèng xiān chūn  
shù chū jīng nuǎn   qún lán jìng zhāi xīn  
cāng tiáo xún àn   è luò qīng lín  
de xiāng qióng suì     { shàng biāo xià jiān   } sān 绿 chài yún  
màn hōng fáng chì tàn   zhòng niǎn qīng chén  
quán lái shǔ   qián xiáo zhǎn qín  
shí fēn diào xuě fěn   chuài yàn yún jīn  
shuì guǐ   qīng yín jiàn yǒu shén  
bīng shuāng   yào téng shēn  
lěi lěi zhēn xián zǎi   táng táng zuò zhǔ rén  
chuān hóu wěn   lái pín