谢吕敬夫红牙管歌

元代 杨维桢
铁心道人吹铁笛,大雷怒裂龙门石。 沧江一夜风雨湍,水族千头啸悲激。 楼头阿泰聚双蛾,手持紫檀不敢歌。 吕家律吕惨不和,换以红牙尺八之冰柯。 五丝同心结龙首,曾把昭阳玉人手。 只今流落已百年,不省愁中折杨柳。 道人吹春哀北征,宫人斜上草青青。 吴儿木石悍不惊,泰娘苦独多春情,为君清泪滴红冰。
tiě xīn dào rén chuī tiě   léi liè lóng mén shí  
cāng jiāng fēng tuān   shuǐ qiān tóu xiào bēi  
lóu tóu ā tài shuāng é   shǒu chí tán gǎn  
jiā cǎn   huàn hóng chǐ zhī bīng  
tóng xīn jié lóng shǒu   céng zhāo yáng rén shǒu  
zhī jīn liú luò bǎi nián   xǐng chóu zhōng shé yáng liǔ  
dào rén chuī chūn āi běi zhēng   gōng rén xié shàng cǎo qīng qīng  
ér shí hàn jīng   tài niáng duō chūn qíng   wèi jūn qīng lèi hóng bīng