薤露歌

明代 刘基
蜀琴且勿弹,齐竽且莫吹。 四筵并寂听,听我《薤露》诗。 昨日七尺躯,今日为死尸。 亲戚空满堂,魂气安所之。 金玉素所爱,弃捐箧笥中。 佩服素所爱,凄凉挂悲风。 妻妾素所爱,洒泪空房栊。 宾客素所爱,分散各西东。 仇者自相快,亲者自相悲。 有耳不复闻,有目不复窥。 譬彼烛上火,一灭无光辉。 譬彼空中云,散去绝余姿。 人生无百岁,百岁复如何。 谁能将两手,挽彼东逝波。 古来英雄士,俱已归山阿。 有酒且尽欢,听我《薤露歌》。
shǔ qín qiě dàn   qiě chuī
yán bìng tīng   tīng xiè shī
zuó chǐ   jīn wèi shī
qīn kōng mǎn táng   hún ān suǒ zhī
jīn suǒ ài   juān qiè zhōng
pèi suǒ ài   liáng guà bēi fēng
qiè suǒ ài   lèi kōng fáng lóng
bīn suǒ ài   fēn sǎn 西 dōng
chóu zhě xiāng kuài   qīn zhě xiāng bēi
yǒu ěr wén   yǒu kuī
zhú shàng huǒ   miè guāng huī
kōng zhōng yún   sàn jué 姿
rén shēng bǎi suì   bǎi suì
shuí néng jiāng liǎng shǒu   wǎn dōng shì
lái yīng xióng shì   guī shān ē
yǒu jiǔ qiě jìn huān   tīng xiè 》。