薤露
薤叶难停露,露停乾复乾。人一去不来,何不蚤盘桓。
富贵期延龄,贫贱忧饥寒。饥寒未即死,延龄先摧残。
金石常误人,神物不可攒。形容终逮化,有无吾自观。
纷寂竟何待,愚智空目前。勿以春花落,哀哀盈陌阡。
xiè
薤
yè
叶
nán
难
tíng
停
lù
露
,
lù
露
tíng
停
qián
乾
fù
复
qián
乾
。
。
rén
人
yī
一
qù
去
bù
不
lái
来
,
hé
何
bù
不
zǎo
蚤
pán
盘
huán
桓
。
。
fù
富
guì
贵
qī
期
yán
延
líng
龄
,
pín
贫
jiàn
贱
yōu
忧
jī
饥
hán
寒
。
。
jī
饥
hán
寒
wèi
未
jí
即
sǐ
死
,
yán
延
líng
龄
xiān
先
cuī
摧
cán
残
。
。
jīn
金
shí
石
cháng
常
wù
误
rén
人
,
shén
神
wù
物
bù
不
kě
可
zǎn
攒
。
。
xíng
形
róng
容
zhōng
终
dǎi
逮
huà
化
,
yǒu
有
wú
无
wú
吾
zì
自
guān
观
。
。
fēn
纷
jì
寂
jìng
竟
hé
何
dài
待
,
yú
愚
zhì
智
kōng
空
mù
目
qián
前
。
。
wù
勿
yǐ
以
chūn
春
huā
花
luò
落
,
āi
哀
āi
哀
yíng
盈
mò
陌
qiān
阡
。
。