谢李宣差惠采石酒

宋代 朱晞颜
仙人手酿春云液,粼粼满贮澄江碧。透封清带蜜脾香,醉魂飞堕危矶石。 使君⽟食来天家,日给上尊承世泽。年来净洗豪华姿,苦茗清谈留坐客。 独怜樵悴泽中吟,遣赐殷勤慰醒魄。枯肠顿扫糠籺馀,入髓春风散无迹。 自惭监税常苦贫,得遇监州百忧释。但教有酒有螯持,醉饱从今肯求益。
xiān rén shǒu niàng chūn yún   lín lín mǎn zhù chéng jiāng tòu fēng qīng dài xiāng   zuì hún fēi duò wēi shí
shǐ 使 jūn shí lái tiān jie   gěi shàng zūn chéng shì nián lái jìng háo huá 姿   míng qīng tán liú zuò
lián qiáo cuì zhōng yín   qiǎn yīn qín wèi xǐng cháng dùn sǎo kāng   suǐ chūn fēng sàn
cán jiān shuì cháng pín   jiān zhōu bǎi yōu shì dàn jiào yǒu jiǔ yǒu áo chí   zuì bǎo cóng jīn kěn qiú