谢刘纯父

宋代 谢枋得
嘉树种木棉,天何厚八闽。厥土不宜桑,蚕事殊艰辛。 木棉收千株,八口不忧贫。江东得此种,亦可致富殷。 奈何来瘴疠,或者畏苍旻。吾知饶信间,蚕月如岐邠。 儿童皆衣帛,岂但奉老亲。妇女贱罗绮,卖丝买金银。 角齿不兼与,天道斯平均。所以木棉利,不畀江东人。 避秦衣木叶,矧肯羞悬鹑。天下有元德,孔融愿卜邻。 绨袍望不及,共裘心自仁。赠我以两端,物意皆可珍。 洁白如雪积,丽密过棉纯。羔缝不足贵,狐腋难拟伦。 絺纩皆作贡,此物不荐陈。岂非神禹意,隐匿遗小民。 诗多草木名,笺疏徒谆谆。国家无楚越,欲识固无因。 剪裁为大裘,穷冬胜三春。拜嘉重感激,触物尤酸辛。 吁嗟彼寒谷,邹律今不神。三宫坐穹庐,雨雪或十旬。 安得移此惠,飞到君王身。塞上寒堕指,挟纩谁为温。 人各赐两端,费银二万斤。大军四十万,谈笑却胡尘。 感君道义交,何异骨肉亲。可与知者道,众人笑且嗔。 玉案未能报,琼琚情则真。春秋二百年,币交几君臣。 季札有赠好,千古尚如新。
jiā shù zhǒng mián   tiān hòu mǐn jué sāng cán   shì shū jiān xīn    
mián shōu qiān zhū   kǒu yōu pín jiāng dōng zhǒng   zhì yīn    
nài lái zhàng   huò zhě wèi cāng mín zhī ráo xìn jiān cán   yuè bīn    
ér tóng jiē   dàn fèng lǎo qīn jiàn luó mài   mǎi jīn yín    
jiǎo chǐ 齿 jiān   tiān dào píng jūn suǒ mián   jiāng dōng rén    
qín   shěn kěn xiū xuán chún tiān xià yǒu yuán kǒng   róng yuàn lín    
páo wàng   gòng qiú xīn rén zèng liǎng duān   jiē zhēn    
jié bái xuě   guò mián chún gāo fèng guì   nán lún    
chī kuàng jiē zuò gòng   jiàn chén fēi shén yǐn   xiǎo mín    
shī duō cǎo míng   jiān shū zhūn zhūn guó jiā chǔ yuè   shí yīn    
jiǎn cái wèi qiú   qióng dōng shèng sān chūn bài jiā zhòng gǎn chù   yóu suān xīn    
jiē hán   zōu jīn shén sān gōng zuò qióng   xuě huò shí xún    
ān huì   fēi dào jūn wáng shēn sāi shàng hán duò zhǐ jiā   kuàng shuí wèi wēn    
rén liǎng duān   fèi yín èr wàn jīn jūn shí wàn tán   xiào què chén    
gǎn jūn dào jiāo   ròu qīn zhī zhě dào zhòng   rén xiào qiě chēn    
àn wèi néng bào   qióng qíng zhēn chūn qiū èr bǎi nián   jiāo jūn chén    
zhá yǒu zèng hǎo   qiān shàng xīn