谢刘察推

宋代 郭祥正
秋风吹霜入松柏,虚谷声遥寒刺刺。月华正高星宿稀,独鹤不鸣觜插翼。 是时夫子为我吟,逸调雄才世无敌。十年学诗自谓豪,一日逢君有惭色。 恍疑醉梦太帝家,宝藏珠楼不知极。蟠桃结实九重春,金银琅玕万林直。 须臾收拾到平淡,雨洗高峰增老碧。又如摩诘画思精,一幅霜绡数拳石。 鬼神怪变露形状,天地英华发胸臆。我家江南谢朓山,山深流水长潺潺。 猕猴摘果趁不去,白云常在衣裳间。断无车马送尘土,独与猿鸟期追攀。 一杯有酌醉复醉,万虑不到閒中閒。欲邀君去咏此景,愿窥巨笔追扬班。 其馀功业未足数,天马安得趋尘寰。
qiū fēng chuī shuāng sōng bǎi   shēng yáo hán yuè huá zhèng gāo xīng xiù 宿   míng chā    
shì shí wèi yín   diào xióng cái shì shí nián xué shī wèi háo   féng jūn yǒu cán    
huǎng zuì mèng tài jiā   bǎo zàng zhū lóu zhī pán táo jiē shí jiǔ zhòng chūn jīn   yín láng gān wàn lín zhí    
shōu shí dào píng dàn   gāo fēng zēng lǎo yòu jié huà jīng   shuāng xiāo shù quán shí    
guǐ shén guài biàn xíng zhuàng   tiān yīng huá xiōng jiā jiāng nán xiè tiǎo shān shān   shēn liú shuǐ zhǎng chán chán    
hóu zhāi guǒ chèn   bái yún cháng zài shang jiān duàn chē sòng chén   yuán niǎo zhuī pān    
bēi yǒu zhuó zuì zuì   wàn dào xián zhōng xián yāo jūn yǒng jǐng yuàn   kuī zhuī yáng bān    
gōng wèi shù   tiān ān chén huán