谢李仁父茯苓

宋代 张镃
岷峨山中千岁松,枝叫干直摩青空。 雪霜剥落中不槁,膏液下与灵泉通。 龟跧凫伏自磊砢,全坚玉洁仍丰融。 篝明夜取喜得隽,煮鼎朝听如吟风。 杵成坐上香飞雪,更和乳酷收全功。 当知至味本无味,子若服之寿无穷。 巽岩脊梁硬如铁,冠峨切云佩明月。 百好都随春梦空,大药独传欣宝诀。 中宵咀嚼不摇头,玉沈生肥咽不彻。 怜我百虑形早衰,裹赠扶持意何切。 丹砂著眼谩尔传,脂泽酿黍计已拙。 由来妙道初不烦,此法莫从儿辈说。 径思举袂揖浮丘,下视尘世真一吷。 朱颜留得亦何为,追逐同怪岁寒节。
mín é shān zhōng qiān suì sōng   zhī jiào gàn zhí qīng kōng  
xuě shuāng luò zhōng gǎo   gāo xià líng quán tōng  
guī quán lěi luǒ   quán jiān jié réng fēng róng  
gōu míng de juàn   zhǔ dǐng cháo tīng yín fēng  
chǔ chéng zuò shàng xiāng fēi xuě   gèng shōu quán gōng  
dāng zhī zhì wèi běn wèi   zi ruò zhī shòu 寿 qióng  
xùn yán liáng yìng tiě   guān é qiè yún pèi míng yuè  
bǎi hǎo dōu suí chūn mèng kōng   yào chuán xīn bǎo jué  
zhōng xiāo jué yáo tóu   shěn shēng féi yàn chè  
lián bǎi xíng zǎo shuāi   guǒ zèng chí qiè  
dān shā zhù yǎn màn ěr chuán   zhī niàng shǔ zhuō  
yóu lái miào dào chū fán   cóng ér bèi shuō  
jìng mèi qiū   xià shì chén shì zhēn xuè  
zhū yán liú wéi   zhuī zhú tóng guài suì hán jié