谢李常伯

宋代 王令
人从东南来,忽得连纸诗。 行义不赫晔,名声无萎蕤。 虽尝误见辱,旋则拜席归。 别久谓已忘,不图犹记之。 长封大书字,顾我已忸怩。 开縢把之读,推与果失宜。 剥虎蒙羊猪,借使出类奇。 见豺先自奔,遇豢还群随。 是故古之人,为己贱若斯。 有闻未之行,季路终不嬉。 名浮过所实,孟氏耻以非。 今而承所赐,乃此亦可噫。 贤者宁过哉,当是我有欺。 忍愧读终篇,喜惊改肝脾。 咛咛教诲言,举举仁义辞。 初令探本根,喻以海与池。 乾坤老六经,遗编烂孔姬。 尚恐惑异说,教之无迁移。 强闻终日乾,仁不三月违。 卒以二者终,要我勉不疑。 百诵百再拜,下泪如挂糜。 交朋百愚谀,此语闻之谁。 忆初从粹翁,睡耳忽得提。 震惊破百昏,寐觉悼前迷。 今而去之久,茅塞心丛茨。 骤承夫子言,快斧加芟荑。 旧秽忽划削,新除坦平夷。 念当不舍去,戴服同冠衣。 犹恐免袒间,复作须臾离。 且将鑱之心,不止涅之皮。 二者苟一能,终死庶不遗。 平生苦嗜诗,此篇况骤驰。 喁哦夜不休,齮嚼午忘饥。 仰嗟天骨雄,俯叹人莫为。 星明有常高,日圆无食亏。 读久口益嚵,舌软涎流垂。 想当措意初,嚼云吐虹蜺。 唇牙哆华鲜,肺肠涌光辉。 故其纸上言,飘有霄汉姿。 何可对酬谢,约海量珠玑。
rén cóng dōng nán lái   lián zhǐ shī  
xíng   míng shēng wěi ruí  
suī cháng jiàn   xuán bài guī  
bié jiǔ wèi wàng   yóu zhī  
zhǎng fēng shū   niǔ  
kāi téng zhī   tuī guǒ shī  
méng yáng zhū   jiè shǐ 使 chū lèi  
jiàn chái xiān bēn   huàn hái qún suí  
shì zhī rén   wèi jiàn ruò  
yǒu wén wèi zhī xíng   zhōng  
míng guò suǒ shí   mèng shì chǐ fēi  
jīn ér chéng suǒ   nǎi  
xián zhě níng guò zāi   dàng shì yǒu  
rěn kuì zhōng piān   jīng gǎi gān  
níng níng jiào huì yán   rén  
chū lìng tàn běn gēn   hǎi chí  
qián kūn lǎo liù jīng   biān làn kǒng  
shàng kǒng huò shuō   jiào zhī qiān  
qiáng wén zhōng qián   rén sān yuè wéi  
èr zhě zhōng   yào miǎn  
bǎi sòng bǎi zài bài   xià lèi guà  
jiāo péng bǎi   wén zhī shuí  
chū cóng cuì wēng   shuì ěr  
zhèn jīng bǎi hūn   mèi jué dào qián  
jīn ér zhī jiǔ   máo xīn cóng  
zhòu chéng yán   kuài jiā shān  
jiù huì huà xuē   xīn chú tǎn píng  
niàn dāng shě   dài tóng guān  
yóu kǒng wèn tǎn jiān   zuò  
qiě jiāng chán zhī xīn   zhǐ niè zhī  
èr zhě gǒu néng   zhōng shù  
píng shēng shì shī   piān kuàng zhòu chí  
yóng ó xiū   jué wàng  
yǎng jiē tiān xióng   tàn rén wèi  
xīng míng yǒu cháng gāo   yuán shí kuī  
jiǔ kǒu chán   shé ruǎn xián liú chuí  
xiǎng dāng cuò chū   jué yún hóng  
chún duō huá xiān   fèi cháng yǒng guāng huī  
zhǐ shàng yán   piāo yǒu xiāo hàn 姿  
duì chóu xiè   yuē hǎi liáng zhū