谢客二首

宋代 王令
跹跹出何为,奄奄归就卧。 不知身所谋,徒与俗相和。 本无声利求,久厌车马过。 诗书虽满前,走奔不暇坐。 收身衣食余,抱病岁月破。 得不胜所忘,进亦何可课。 前躅杳难跻,下愚旋易堕。 得劫有然尔,命矣何可奈。
xiān xiān chū wéi   yǎn yǎn guī jiù  
zhī shēn suǒ móu   xiāng  
běn shēng qiú   jiǔ yàn chē guò  
shī shū suī mǎn qián   zǒu bēn xiá zuò  
shōu shēn shí   bào bìng suì yuè  
shèng suǒ wàng   jìn  
qián zhú yǎo nán   xià xuán duò  
jié yǒu rán ěr   mìng nài