谢蒋颖叔惠澄心纸

宋代 郭祥正
李氏三世皆名书,古今笔法谁能如。澄心堂中畜妙纸,敲冰捣楮惟恐粗。 当时文物称第一,教敕往往亲涵濡。赫然真龙跃中国,僭迹甘就雷霆诛。 论功行赏尽金玉,唯有此物多赢馀。流传既久乃珍绝,一轴不换千明珠。 乐安御史辄寄我,二十五幅无纤污。却疑织女秋夜醉,素段割裂天所须。 又如美玉才出璞,莹采射目争阳乌。文章未到一王法,宝纸谩对明窗铺。 廷圭煤麝铜雀瓦,气象嵂兀尤相于。坐思厚贶欲为报,累旬安得论锱铢。 况君才力似韩愈,尽当返赠诛奸谀。
shì sān shì jiē míng shū   jīn shuí néng chéng xīn táng zhōng chù miào zhǐ qiāo   bīng dǎo chǔ wéi kǒng    
dāng shí wén chēng   jiào chì wǎng wǎng qīn hán rán zhēn lóng yuè zhōng guó jiàn   gān jiù léi tíng zhū    
lùn gōng xíng shǎng jǐn jīn   wéi yǒu duō yíng liú chuán jiǔ nǎi zhēn jué   zhóu huàn qiān míng zhū    
ān shǐ zhé   èr shí xiān què zhī qiū zuì   duàn liè tiān suǒ    
yòu měi cái chū   yíng cǎi shè zhēng yáng wén zhāng wèi dào wáng bǎo   zhǐ mán duì míng chuāng    
tíng guī méi shè tóng què   xiàng yóu xiāng zuò hòu kuàng wèi bào lèi   xún ān lùn zhū    
kuàng jūn cái shì hán   jǐn dāng fǎn zèng zhū jiān