谢胡东长惠绵被

清代 成鹫
枯禅身心冷如水,经年坐卧无衣被。七斤破衲五条衣,虮虱安居成法喜。 今年雨雪太无端,西溪水牛冻欲死。众中冷煖自家知,叠锦重裀畴不尔。 霜威不奈老僧何,飒飒寒风空过耳。一个蒲团坐到明,明发天鸡鸣便起。 起来积雪拥荆扉,相过独有胡公子。轻裘缓带不知寒,怪我生衣薄如纸。 亲裁大被絮绵花,付与空生作生理。空生生理非等閒,明州布袋轻无比。 囊括虚空与大千,东西南北随行履。寸丝不挂体如如,有亦不拘无则已。 多谢绨袍一片心,珍重收归还自己。被盖囊藏过此生,寒岩枯树长相倚。
chán shēn xīn lěng shuǐ   jīng nián zuò jīn tiáo   shī ān chéng    
jīn nián xuě tài duān   西 shuǐ niú dòng zhòng zhōng lěng nuǎn jiā zhī dié   jǐn chóng yīn chóu ěr    
shuāng wēi nài lǎo sēng   hán fēng kōng guò ěr tuán zuò dào míng míng   tiān míng biàn 便    
lai xuě yōng jīng fēi   xiāng guò yǒu gōng qīng qiú huǎn dài zhī hán guài   shēng báo zhǐ    
qīn cái bèi mián huā   kōng shēng zuò shēng kōng shēng shēng fēi děng xián míng   zhōu dài qīng    
náng kuò kōng qiān   dōng 西 nán běi suí xíng cùn guà yǒu      
duō xiè páo piàn xīn   zhēn zhòng shōu guī huán bèi gài náng cáng guò shēng hán   yán shù zhǎng xiàng