谢黄子耕惠纸被时在钱塘乍冷无衾窘甚

宋代 韩淲
西江寒藤濯清冰,捣成楮衾起霜棱。朱门鼎食笑弗顾,只有蕙帐眠山僧。 精致不数毡毯厚,洁净未必绫锦能。禦冬气清神煜煜,煖老体轻梦腾腾。 幽人玩之喜欲舞,可与饮水同曲肱。江夏无双知此意,又见寒来祇布被。 吴山客舍久穷愁,帝城贵家谁顾视。急呼大儿开箧箱,取以赠吾真雅遗。 拂拭床间时自思,展转枕边诚有愧。当如此衾坚且白,身外轻肥皆弃置。
西 jiāng hán téng zhuó qīng bīng   dǎo chéng chǔ qīn shuāng léng zhū mén dǐng shí xiào   zhǐ yǒu huì zhàng mián shān sēng
jīng zhì shù zhān tǎn hòu   jié jìng wèi líng jǐn néng dōng qīng shén   nuǎn lǎo qīng mèng téng téng
yōu rén wán zhī   yǐn shuǐ tóng gōng jiāng xià shuāng zhī   yòu jiàn hán lái bèi
shān shè jiǔ qióng chóu   chéng guì jiā shuí shì ér kāi qiè xiāng   zèng zhēn
shì chuáng jiān shí   zhǎn zhuǎn zhěn biān chéng yǒu kuì dāng qīn jiān qiě bái   shēn wài qīng féi jiē zhì