写怀二首 其二

明代 庞尚鹏
乾坤浩荡本无言,信宿春风已到门。地远最宜山色近,林幽偏爱鸟声喧。 游仙自古人何在,借剑当年舌尚存。白日闭门閒未得,直愁车马破苔痕。
qián kūn hào dàng běn yán   xìn 宿 chūn fēng dào mén yuǎn zuì shān jìn lín   yōu piān ài niǎo shēng xuān    
yóu xiān rén zài   jiè jiàn dāng nián shé shàng cún bái mén xián wèi zhí   chóu chē tái hén