谢观文理尚书惠西京牡丹

宋代 欧阳修
京师轻薄儿,意气多豪侠。 争夸朱颜年少,肯慰白发将花插。 尚书好事与俗殊,怜我霜毛苦萧飒。 赠以洛阳花满盘,◇丽争奇红紫杂。 两京相去五百里,几日驰来足何捷。 紫檀金粉香未吐,绿萼红苞露犹浥。 谓我尝为洛阳客,颇向此花曾涉猎。 忆昔进士初登科,始事相公沿吏牒。 河南官属尽贤俊,洛城池◇相连接。 我时年才二十余,每到花开如蛱蝶。 姚黄魏红腰带◇,泼墨齐头藏绿叶。 鹤翎添色又其次,此外虽妍犹婢妾。 尔来不觉三十年,岁月才如熟羊胛。 无情草木不改色,多难人生自摧拉。 见花了了虽旧识,感物依依几擦睫。 念昔逢花必沽酒,起坐驩呼屡倾榼。 而今得酒复何为,爱花绕之空百匝。 心衰力懒难勉强,与昔一何殊勇怯。 感公意厚不知报,墨笔淋漓口徒嗫。
jīng shī qīng ér   duō háo xiá
zhēng kuā zhū yán nián shào   kěn wèi bái jiāng huā chā
shàng shū hǎo shì shū   lián shuāng máo xiāo
zèng luò yáng huā mǎn pán     zhēng hóng
liǎng jīng xiāng bǎi   chí lái jié
tán jīn fěn xiāng wèi   绿 è hóng bāo yóu
wèi cháng wèi luò yáng   xiàng huā céng shè liè
jìn shì chū dēng   shǐ shì xiàng gōng yán 沿 dié
nán guān shǔ jǐn xián jùn   luò chéng chí   xiāng lián jiē
shí nián cái èr shí   měi dào huā kāi jiá dié
yáo huáng wèi hóng yāo dài     tóu cáng 绿
líng tiān yòu   wài suī yán yóu qiè
ěr lái jué sān shí nián   suì yuè cái shú yáng jiǎ
qíng cǎo gǎi   duō nàn rén shēng cuī
jiàn huā liǎo liǎo suī jiù shí   gǎn jié
niàn féng huā jiǔ   zuò huān qīng
ér jīn jiǔ wéi   ài huā rào zhī kōng bǎi
xīn shuāi lǎn nán miǎn qiǎng   shū yǒng qiè
gǎn gōng hòu zhī bào   lín kǒu niè