谢公墩

宋代 王安石
走马白下门,投鞭谢公墩。 昔人不可见,故物尚或存。 问樵樵不知,问牧牧不言。 摩挲苍苔石,点检屐齿痕。 想此絓长樯,想此倚短辕。 想此玩云月,狼籍盘与樽。 井迳亦已没,漫然禾黍村。 摧藏羊昙骨,放浪李白魂。 亦已同山丘,缅怀莳兰荪。 小草戏陈迹,甘棠咏遗恩。 万事付鬼籙,耻荣何足论。 天机自开阖,人理孰畔援。 公色无惧喜,傥知祸福根。 涕泪对桓伊,暮年无乃昏。
zǒu bái xià mén   tóu biān xiè gōng dūn
rén jiàn   shàng huò cún
wèn qiáo qiáo zhī   wèn yán
cāng tái shí   diǎn jiǎn chǐ 齿 hén
xiǎng guà zhǎng qiáng   xiǎng duǎn yuán
xiǎng wán yún yuè   láng pán zūn
jǐng jìng méi   màn rán shǔ cūn
cuī cáng yáng tán   fàng làng bái hún
tóng shān qiū   miǎn huái 怀 shí lán sūn
xiǎo cǎo chén   gān táng yǒng ēn
wàn shì guǐ   chǐ róng lùn
tiān kāi   rén shú pàn yuán
gōng   tǎng zhī huò gēn
lèi duì huán   nián nǎi hūn