谢发运颖叔宠寄新什

宋代 郭祥正
春风冉冉送流年,一望云霄一惨然。帝阁辍才闻出使,渔蓑终老不成仙。 已甘荆棘填灵府,想见蛟龙走蜀笺。正是水深波浪阔,忽逢高雁寄华篇。
chūn fēng rǎn rǎn sòng liú nián   wàng yún xiāo cǎn rán chuò cái wén chū shǐ 使   suō zhōng lǎo chéng xiān    
gān jīng tián líng   xiǎng jiàn jiāo lóng zǒu shǔ jiān zhèng shì shuǐ shēn làng kuò   féng gāo yàn huá piān