谢范老问病

宋代 范成大
三椽一席度秋冬,造化儿嬉困此翁。 帖有王书难治眩,文如陈檄不驱风。 骨枯似櫱肤如腊,发织成毡鬓作蓬。 点检病身还一笑,本来四大满虚空。
sān chuán qiū dōng   zào huà ér kùn wēng
tiē yǒu wáng shū nán zhì xuàn   wén chén fēng
shì niè   zhī chéng zhān bìn zuò péng
diǎn jiǎn bìng shēn hái xiào   běn lái mǎn kōng