谢东粹包宏父三首癸卯夏

宋代 戴复古
平生不识字,把笔学吟诗。 旧说韦苏州,于余今见之。 每遭饥寒厄,出吐辛酸辞。 候虫鸣屋壁,凤蝉啭枯枝。 但有可怜声,入耳终无奇。 宏斋误题品,恐贻识者饥。
píng shēng shí   xué yín shī  
jiù shuō wéi zhōu   jīn jiàn zhī  
měi zāo hán è   chū xīn suān  
hòu chóng míng   fèng chán zhuàn zhī  
dàn yǒu lián shēng   ěr zhōng  
hóng zhāi pǐn   kǒng shí zhě