谢安道花坛

宋代 释德洪
三月江南春不浅,谢家池上开花苑。层坛迸破碧琉璃,嫩蕊簇成红婉娈。 一枝两枝和雾白,素娥月下逢姑射。十朵五朵照水红,仙姝并立瑶池东。 人生遇景须行乐,莫使馀香散帘幕。白雪难逃鬓上斑,金樽且对花前酌。 醉则傲羲轩,醒则歌尧舜,荣辱是非都莫问。风云际会自有时,忠义果然天不困。 君今还作天涯客,凭栏正遇群芳拆。不插群英醉上林,人谓少年真可惜。 明年再献平戎策,顺风高举摩天翼。大手亲提却日戈,刈除天下閒荆棘。 古人养花如养贤,我今说花心亦然。栽培直欲助真宰,扶持造化工陶甄。 时人莫以花为浼,大都自是人情改。若使人情长似花,相看颜色年年在。 谢安道辈真难得,不容蒿艾生墙侧。不劳巧手写丹青,不学世人画墙壁。 灵苗自有天然格,门外溪光长泻碧。更向溪光种碧桃,宛然便是神仙宅。 谢家池馆胜瑶台,浅白深红次第开。为报赏花君子道,何须东海觅蓬莱。
sān yuè jiāng nán chūn qiǎn   xiè jiā chí shàng kāi huā yuàn céng tán bèng liú li nèn   ruǐ chéng hóng wǎn luán    
zhī liǎng zhī bái   é yuè xià féng shè shí duǒ duǒ zhào shuǐ hóng xiān   shū bìng yáo chí dōng    
rén shēng jǐng xíng   shǐ 使 xiāng sàn lián bái xuě nán táo bìn shàng bān jīn   zūn qiě duì huā qián zhuó    
zuì ào xuān   xǐng yáo shùn   róng shì fēi dōu wèn fēng yún huì yǒu shí zhōng   guǒ rán tiān kùn    
jūn jīn hái zuò tiān   píng lán zhèng qún fāng chāi chā qún yīng zuì shàng lín rén   wèi shào nián zhēn    
míng nián zài xiàn píng róng   shùn fēng gāo tiān shǒu qīn què   chú tiān xià xián jīng    
rén yǎng huā yǎng xián   jīn shuō huā xīn rán zāi péi zhí zhù zhēn zǎi   chí zào huà gōng táo zhēn    
shí rén huā wèi měi   shì rén qíng gǎi ruò shǐ rén 使 qíng zhǎng shì huā xiāng   kàn yán nián nián zài    
xiè ān dào bèi zhēn nán de   róng hāo ài shēng qiáng láo qiǎo shǒu xiě dān qīng   xué shì rén huà qiáng    
líng miáo yǒu tiān rán   mén wài guāng zhǎng xiè gèng xiàng guāng zhǒng táo wǎn   rán biàn shì 便 shén xiān zhái    
xiè jiā chí guǎn shèng yáo tái   qiǎn bái shēn hóng kāi wèi bào shǎng huā jūn dào   dōng hǎi péng lái