写哀

明代 宋琬
执戟沾微禄,栖迟仰大官。累臣天不吊,圣主法终宽。 宗祀哀羊舌,身名笑鼠肝。须眉真自腼,书札报任安。
zhí zhān wēi   chí yǎng guān léi chén tiān diào shèng   zhǔ zhōng kuān    
zōng āi yáng shé   shēn míng xiào shǔ gān méi zhēn miǎn shū   zhá bào rén ān