宋代 刘攽
稻熟水波老,霜螯已上罾。味尤堪荐酒,香美最宜橙。 壳薄胭脂染,膏腴琥珀凝。情知烹大鼎,何似莫横行。
dào shú shuǐ lǎo   shuāng áo shàng zēng wèi yóu kān jiàn jiǔ xiāng   měi zuì chéng    
báo yān zhī rǎn   gāo níng qíng zhī pēng dǐng   héng xíng