喜弟淑再至为长歌

唐代 李渤
前年别时秋九月,白露吹霜金吹烈。离鸿一别影初分, 泪袖双挥心哽咽。别来几度得音书,南岳知□□□□。 庐山峨峨倚天碧,捧排空崖千万尺。社榜长题高士名, 食堂每记云山迹。我本开云此山住,偶为名利相萦误。 自负心机四十年,羞闻社客山中篇。忧时魂梦忆归路, 觉来疑在林中眠。昨日亭前乌鹊喜,果得今朝尔来此。 吾吟行路五十篇,尽说江南数千里。自怜兄弟今五人, 共萦儒素家尚贫。虽然廪饩各不一,就中总免拘常伦。 长兄年少曾落托,拔剑沙场随卫霍。口里虽谭周孔文, 怀中不舍孙吴略。次兄一生能苦节,夏聚流萤冬映雪。 非论疾恶志如霜,更觉临泉心似铁。第三之兄更奇异, 昂昂独负青云志。下看金玉不如泥,肯道王侯身可贵。 却愁清逸不干时,高踪大器无人知。倘逢感激许然诺, 必能万古留清规。念尔年来方二十,夙夜孜孜能独立。 卷中笔落星汉摇,洞里丹灵鬼神泣。嗟余流浪心最狂, 十年学剑逢时康。心中不解事拘束,世间谈笑多相妨。 广海青山殊未足,逢著高楼还醉宿。朝走安公枥上驹, 暮伦陶令篱边菊。近来诗思殊无况,苦被时流不相放。 云腾浪走势未衰,鹤膝蜂腰岂能障。送尔为文殊不识, 贵从一一传胸臆。若到湖南见紫霄,会须待我同攀陟。
qián nián bié shí qiū jiǔ yuè   bái chuī shuāng jīn chuī liè hóng 鸿 bié yǐng chū fēn  
lèi xiù shuāng huī xīn gěng bié lái yīn shū   nán yuè zhī        
shān é é tiān   pěng pái kōng qiān wàn chǐ shè bǎng zhǎng gāo shì míng  
shí táng měi yún shān běn kāi yún shān zhù   ǒu wèi míng xiāng yíng
xīn shí nián   xiū wén shè shān zhōng piān yōu shí hún mèng guī  
jué lái zài lín zhōng mián zuó tíng qián què   guǒ de jīn zhāo ěr lái
yín xíng shí piān   jǐn shuō jiāng nán shù qiān lián xiōng jīn rén  
gòng yíng jiā shàng pín suī rán lǐn   jiù zhōng zǒng miǎn cháng lún
zhǎng xiōng nián shào céng luò tuō   jiàn shā chǎng suí wèi huò kǒu suī tán zhōu kǒng wén  
huái 怀 zhōng shě sūn lüè xiōng shēng néng jié   xià liú yíng dōng yìng xuě
fēi lùn zhì shuāng   gèng jué lín quán xīn shì tiě sān zhī xiōng gèng  
áng áng qīng yún zhì xià kàn jīn   kěn dào wáng hóu shēn guì
què chóu qīng gàn shí   gāo zōng rén zhī tǎng féng gǎn rán nuò  
néng wàn liú qīng guī niàn ěr nián lái fāng èr shí   néng
juǎn zhōng luò xīng hàn yáo   dòng dān líng guǐ shén jiē liú làng xīn zuì kuáng  
shí nián xué jiàn féng shí kāng xīn zhōng jiě shì shù   shì jiān tán xiào duō xiāng fáng
guǎng 广 hǎi qīng shān shū wèi   féng zhù gāo lóu hái zuì 宿 cháo zǒu ān gōng shàng  
lún táo lìng biān jìn lái shī shū kuàng   bèi shí liú xiāng fàng
yún téng làng zǒu shì wèi shuāi   fēng yāo néng zhàng sòng ěr wéi wén shū shí  
guì cóng chuán xiōng ruò dào nán jiàn xiāo   huì dài tóng pān zhì