戏答圣俞

宋代 欧阳修
鹤行而啄,青玉嘴, 枯松脚,兔蹲而累, 尖两耳,攒四蹄。 往往於人家高堂净屋曾见之,锦装玉轴挂壁垂。 乍见拭目犹惊疑,羽毛襂褷眼睛活, 若动不动如风吹。主人矜夸百金买, 云此绝笔人间奇。画师画生不画死, 所得百分三二尔,岂如翫物翫其真。 凡物可爱惟精神,况此二物物之珍。 月光临静夜,雪色凌清晨。 二物於此时,莹一点纤埃尘。 不惟可醒醉翁醉,能使诗老诗思添清新。 醉翁谓诗老,子勿诮我愚。 老弄兔儿怜鹤雏,与子俱老其衰乎。 奈何反舍我,欲向东家看舞姝。 须防舞姝见客笑,白发苍颜君自照。
xíng ér zhuó   qīng zuǐ  
sōng jiǎo   dūn ér lèi  
jiān liǎng ěr   zǎn
wǎng wǎng rén jiā gāo táng jìng céng jiàn zhī   jǐn zhuāng zhóu guà chuí
zhà jiàn shì yóu jīng   máo sēn shī yǎn jing huó  
ruò dòng dòng fēng chuī zhǔ rén jīn kuā bǎi jīn mǎi  
yún jué rén jiān huà shī huà shēng huà  
suǒ de bǎi fēn sān èr ěr   wàn wán zhēn
fán ài wéi jīng shén   kuàng èr zhī zhēn
yuè guāng lín jìng   xuě líng qīng chén
èr shí   yíng diǎn xiān āi chén
wéi xǐng zuì wēng zuì   néng shǐ 使 shī lǎo shī tiān qīng xīn
zuì wēng wèi shī lǎo   zi qiào
lǎo nòng ér lián chú   zi lǎo shuāi
nài fǎn shě   xiàng dōng jiā kàn shū
fáng shū jiàn xiào   bái cāng yán jūn zhào