戏道士阮太虚

宋代 谢枋得
阮郎正好住天台,玉女多情忍放回。 雨散云收一天碧,薰风吹梦到瑶台。
ruǎn láng zhèng hǎo zhù tiān tāi   duō qíng rěn fàng huí  
sàn yún shōu tiān   xūn fēng chuī mèng dào yáo tái