戏答胡汝能

宋代 洪迈
吾生苦中狭,与世枘凿乖。 平生素心人,耿耿人满怀。 汝能伯始后,游世如婴孩。 相逢握手语,便作埙篪谐。 时时笑谓我,如子患未涯。 执古以规今,求合诚难哉。 涉世幸未远,子车尚可回。 我介足怨忌,君通绝嫌猜。 不见山巨源,雍容居鼎台。 不见嵇中散,绝交自可哀。 贤愚心自了,短韵共一咍。
shēng zhōng xiá   shì ruì zuò guāi  
píng shēng xīn rén   gěng gěng rén mǎn huái 怀  
néng shǐ hòu   yóu shì yīng hái  
xiāng féng shǒu   biàn 便 zuò xūn chí xié  
shí shí xiào wèi   zi huàn wèi  
zhí guī jīn   qiú chéng nán zāi  
shè shì xìng wèi yuǎn   chē shàng huí  
jiè yuàn   jūn tōng jué xián cāi  
jiàn shān yuán   yōng róng dǐng tái  
jiàn zhōng sàn   jué jiāo āi  
xián xīn le   duǎn yùn gòng hāi