戏答公益春思二首

宋代 黄庭坚
昔人有真意,政在无美恶。 微言见端绪,垂手延後觉。 大声久辍响,谁继夫子铎。 长笑二南闲,斯道公不薄。 性怀如佩环,诗笔若陨雹。 前篇戏调公,深井下短索。 子云最清净,亦动解嘲作。 光尘贵和同,玉石尚磊落。 众人开眼眠,公独寤此乐。 昔在西宫游,初非朝夕约。 邂逅二三子,蛾眉能劝客。 坐嫌席闲疏,酒恨盏底窄。 骊驹我先返,看朱已成碧。 况闻公等醉,歌舞恣所索。 舞余必缠头,歌罢皆举白。 清狂稍稍出,应节自不错。 譬如观俳优,谁能不一噱。 何为苦解纷,乃似自立敌。 人生忽远行,车马无归迹。 黄粱一炊顷,梦尽百年历。 弃置勿重陈,虚心待三益。
rén yǒu zhēn   zhèng zài měi è
wēi yán jiàn duān   chuí shǒu yán hòu jué
shēng jiǔ chuò xiǎng   shuí duó
cháng xiào èr nán xián   dào gōng báo
xìng huái 怀 pèi huán   shī ruò yǔn báo
qián piān diào gōng   shēn jǐng xià duǎn suǒ
zi yún zuì qīng jìng   dòng jiě cháo zuò
guāng chén guì tóng   shí shàng lěi luò
zhòng rén kāi yǎn mián   gōng
zài 西 gōng yóu   chū fēi zhāo yuē
xiè hòu èr sān   é méi néng quàn
zuò xián xián shū   jiǔ hèn zhǎn zhǎi
xiān fǎn   kàn zhū chéng
kuàng wén gōng děng zuì   suǒ suǒ
chán tóu   jiē bái
qīng kuáng shāo shāo chū   yīng jié cuò
guān pái yōu   shuí néng jué
wéi jiě fēn   nǎi shì
rén shēng yuǎn xíng   chē guī
huáng liáng chuī qǐng   mèng jǐn bǎi nián
zhì zhòng chén   xīn dài sān