戏答公益春思二首

宋代 黄庭坚
能狂直须狂,会意自不恶。 蚤知筋力衰,此事属先觉。 公诗应锺律,岂异赵人铎。 我为折腰吏,王役政敦薄。 文移乱似麻,期会急如雹。 赋敛及逋逃,十九被木索。 公思当此时,清兴何由作。 前日东山归,花如萎莎落。 径欲共公狂,知命知此乐。 公家胡蜀葵,虽晚尚隐约。 晴明好天气,蹔对亦惬适。 妆恨朱粉轻,舞怜衫袖窄。 衣襦相补纫,天吴乱鸂鶒。 草茅多奇士,蓬荜有秀色。 西施逐人眼,称心最为得。 食鱼诚可口,何苦必鲂鲫。 清狂力能否,人生天地客。 不者尚能来,南窗理尘迹。 草玄续周书,揲策定汉历。 有意许见临,为公酤一石。
néng kuáng zhí kuáng   huì è
zǎo zhī jīn shuāi   shì shǔ xiān jué
gōng shī yīng zhōng   zhào rén duó
wèi zhé yāo   wáng zhèng dūn báo
wén luàn shì   huì báo
liǎn táo   shí jiǔ bèi suǒ
gōng dāng shí   qīng xīng yóu zuò
qián dōng shān guī   huā wēi shā luò
jìng gòng gōng kuáng   zhī mìng zhī
gōng jiā shǔ kuí   suī wǎn shàng yǐn yuē
qíng míng hǎo tiān   zàn duì qiè shì
zhuāng hèn zhū fěn qīng   lián shān xiù zhǎi
xiāng rèn   tiān luàn chì
cǎo máo duō shì   péng yǒu xiù
西 shī zhú rén yǎn   chèn xīn zuì wéi
shí chéng kǒu   fáng
qīng kuáng néng fǒu   rén shēng tiān
zhě shàng néng lái   nán chuāng chén
cǎo xuán zhōu shū   dié dìng hàn
yǒu jiàn lín   wèi gōng shí