惜春

宋代 王安石
满城风雨满城尘,盖紫藏红漫惜春。 春去自应无觅处,可怜多少惜花人。
mǎn chéng fēng mǎn chéng chén   gài cáng hóng màn chūn
chūn yīng chù   lián duō shǎo huā rén