惜春

唐代 杜牧
花开又花落,时节暗中迁。无计延春日,何能驻少年。 小丛初散蝶,高柳即闻蝉。繁艳归何处,满山啼杜鹃。
huā kāi yòu huā luò   shí jié àn zhōng qiān yán chūn   néng zhù shào nián
xiǎo cóng chū sàn dié   gāo liǔ wén chán fán yàn guī chǔ   mǎn shān juān