西窗烛

宋代 谭宣子
春江骤涨,晓陌微干,断云如梦相逐。料应怪我频来去,似千里迢遥,伤心极目。为楚腰、惯舞东风,芳草萋萋衬绿。 燕飞独。知是谁家箫声多事,吹咽寻常怨曲。仅教衿袖香泥涴,君不见、扬州三生杜牧。待泪华、暗落铜盘,甚夜西窗剪烛。
chūn jiāng zhòu zhǎng   xiǎo wēi gàn   duàn yún mèng xiāng zhú liào yìng guài pín lái   shì qiān tiáo yáo   shāng xīn wèi chǔ yāo guàn dōng fēng   fāng cǎo chèn 绿
yàn fēi zhī shì shuí jiā xiāo shēng duō shì   chuī yàn xún cháng yuàn jǐn jiào jīn xiù xiāng   jūn jiàn yáng zhōu sān shēng dài lèi huá àn luò tóng pán   shén 西 chuāng jiǎn zhú