戏酬正夫

宋代 郑獬
汪子怪我不作诗,意欲窘我荒唐辞。 自顾拙兵苦顿弱,安敢犯子之鼓鼙。 子之文章既劲敏,屡从大敌相摩治。 左立风后右立牧,黄帝秉钺来指麾。 蚩尤跳梁从风雨,电师雷鬼相奔驰。 顷之截首挂大旆,两肩冢葬高峨危。 如何韬伏不自发,欲用古术先致师。 遗之巾帼武侯策,司马岂是寻常儿。 应须敌气已衰竭,然后铁骑来相追。 回戈坐致穷庞伏,得非欲学韩退之。 嗟我岂敢与子校,唯图自守坚城陴。 况兹忧窘久废绝,空馀衰老扶疮痍。 开卷旧字或不识,岂能有意争雄雌。 朝来据鞍试矍铄,是翁独足相撑支。 检勒稍稍就部伍,亦欲一望将军旗。 曹公东壁不羞走,周郎未得相凌欺。 便须持此邀一战,非我无以发子奇。
wāng guài zuò shī   jiǒng huāng táng  
zhuō bīng dùn ruò   ān gǎn fàn zi zhī  
zi zhī wén zhāng jìn mǐn   cóng xiāng zhì  
zuǒ fēng hòu yòu   huáng bǐng yuè lái zhǐ huī  
chī yóu tiào liáng cóng fēng   diàn shī léi guǐ xiāng bēn chí  
qǐng zhī jié shǒu guà pèi   liǎng jiān zhǒng zàng gāo é wēi  
tāo   yòng shù xiān zhì shī  
zhī jīn guó hóu   shì xún cháng ér  
yìng shuāi jié   rán hòu tiě lái xiāng zhuī  
huí zuò zhì qióng páng   de fēi xué hán tuì 退 zhī  
jiē gǎn zi xiào   wéi shǒu jiān chéng  
kuàng yōu jiǒng jiǔ fèi jué   kōng shuāi lǎo chuāng  
kāi juàn jiù huò shí   néng yǒu zhēng xióng  
zhāo lái ān shì jué shuò   shì wēng xiāng chēng zhī  
jiǎn shāo shāo jiù   wàng jiāng jūn  
cáo gōng dōng xiū zǒu   zhōu láng wèi xiāng líng  
biàn 便 chí yāo zhàn   fēi