戏酬惟赏上人

唐代 裴夷直
师是浮云无著身,我居尘网敢相亲。 应从海上秋风便,偶自飞来不为人。
shī shì yún zhù shēn   chén wǎng gǎn xiāng qīn
yìng cóng hǎi shàng qiū fēng biàn 便   ǒu fēi lái wéi rén