鸂鶒

唐代 许浑
池寒柳复凋,独宿夜迢迢。雨顶冠应冷,风毛剑欲飘。 故巢迷碧水,旧侣越丹霄。不是无归处,心高多寂寥。
chí hán liǔ diāo   宿 tiáo tiáo dǐng guān yīng lěng   fēng máo jiàn piāo
cháo shuǐ   jiù yuè dān xiāo shì guī chǔ   xīn gāo duō liáo