洗车雨

元代 宋褧
一从去岁闲油壁,尘暗香軿有谁拭。琼娥玉媵莫迟回,为我飞书呼轸毕。 雄雷雌电倾河来,宝轮濯濯无纤埃。桂香陌上不泥泞,虚无指点回蓬莱。 乌桥银浦沾濡彻,凤靷鸾鞭洁如雪。犹恐黄姑净病深,更擘湿云填古辙。
cóng suì xián yóu   chén àn xiāng píng 軿 yǒu shuí shì qióng é yìng chí huí wèi   fēi shū zhěn    
xióng léi diàn qīng lái   bǎo lún zhuó zhuó xiān āi guì xiāng shàng nìng   zhǐ diǎn huí péng lái    
qiáo yín zhān chè   fèng yǐn luán biān jié xuě yóu kǒng huáng jìng bìng shēn gèng   bāi shī yún 湿 tián zhé