戏呈休文屯田

宋代 曾巩
陈侯隽拔人所羡,岁晚江湖初识面。 已闻清论至更仆,更读新诗欲焚砚。 天子无由熟姓名,诸公固合思论荐。 乌靴况已踏台省,黑绶未得辞州县。 落落逢人愈难合,欣欣顾我能忘倦。 跬步粗官别经岁,角巾广坐今相见。 绕郭青山叠寒玉,索堤远水铺文练。 明红靓白花千树,隔叶跳枝莺百啭。 佳时苦雨已萧索,落蕊随风还面旋。 纵无供帐出郊野,尚有清樽就闲燕。 脱遗拘检任真率,放恣嘲谐较豪健。 东廊解榻不共语,明日离亭空眷眷。
chén hóu juàn rén suǒ xiàn   suì wǎn jiāng chū shí miàn  
wén qīng lùn zhì gēng   gèng xīn shī fén yàn  
tiān yóu shú xìng míng   zhū gōng lùn jiàn  
xuē kuàng tái shěng   hēi shòu wèi zhōu xiàn  
luò luò féng rén nán   xīn xīn néng wàng juàn  
kuǐ guān bié jīng suì   jiǎo jīn guǎng 广 zuò jīn xiāng jiàn  
rào guō qīng shān dié hán   suǒ yuǎn shuǐ wén liàn  
míng hóng liàng bái huā qiān shù   tiào zhī yīng bǎi zhuàn  
jiā shí xiāo suǒ   luò ruǐ suí fēng hái miàn xuán  
zòng gòng zhàng chū jiāo   shàng yǒu qīng zūn jiù xián yàn  
tuō jiǎn rèn zhēn shuài   fàng cháo xié jiào háo jiàn  
dōng láng jiě gòng   míng tíng kōng juàn juàn