戏呈君用

宋代 方岳
秋崖初无负郭二顷田,向来耕舍寒炊烟。 负薪行歌遭妇骂,往往倒崖底之枯松, 煮崖边之飞泉。龟肠怒吼卖牛具, 龙骨倒挂行蜗涎。乃以农自目, 其然岂其然。胥山之穷固亦无一钱, 较之於我犹差贤。白头把笔耕六籍, 芸人芸已皆逢年。可曾腰斧响空谷, 但闻种之以弘农陶,耨之以绛人玄。 先生之号则不可,北山久欲移文镌。 吾尝观诸朝,左右分两铨。 若使后夔降典夷作乐,各违所长非所便。 我今手招白云与渠语,两易其任盟当坚。 君农我樵万山绿,依旧司存雨露边。 亦不必承明之庐九入,亦不必岁中之官九迁。 共披烟蓑拜新号,疏驳不到松风前。 烂柯扣角醉眠熟,佳话留与山中传。
qiū chū guō èr qǐng tián   xiàng lái gēng shě hán chuī yān  
xīn xíng zāo   wǎng wǎng dào zhī sōng  
zhǔ biān zhī fēi quán guī cháng hǒu mài niú    
lóng dào guà xíng xián nǎi nóng    
rán rán shān zhī qióng qián    
jiào zhī yóu chà xián bái tóu gēng liù    
yún rén yún jiē féng nián zēng yāo xiǎng kōng    
dàn wén zhǒng zhī hóng nóng táo   nòu zhī jiàng rén xuán  
xiān sheng zhī hào   běi shān jiǔ wén juān  
cháng guān zhū cháo   zuǒ yòu fēn liǎng quán  
ruò shǐ 使 hòu kuí jiàng diǎn zuò yuè   wéi suǒ zhǎng fēi suǒ biàn 便  
jīn shǒu zhāo bái yún   liǎng rèn méng dāng jiān  
jūn nóng qiáo wàn shān 绿   jiù cún biān  
chéng míng zhī jiǔ   suì zhōng zhī guān jiǔ qiān  
gòng yān suō bài xīn hào   shū dào sōng fēng qián  
làn kòu jiǎo zuì mián shú   jiā huà liú shān zhōng chuán