戏成短歌从志宏求芍药

宋代 李纲
东风不隔沙阳僻,嫩蕊浓花自春色。栟榈也是可怜人,每送梁溪慰愁寂。 迩来芍药已盛开,供花未到吾须觅。赋梅岂害广平刚,乞醯更觉微生直。 为将烂熳数枝红,伴我淋漓一丸墨。
dōng fēng shā yáng   nèn ruǐ nóng huā chūn bīng shì lián rén měi   sòng liáng wèi chóu    
ěr lái sháo yào shèng kāi   gòng huā wèi dào méi hài guǎng píng 广 gāng   gèng jué wēi shēng zhí    
wèi jiāng làn màn shù zhī hóng   bàn lín wán