喜朝天/踏莎行

宋代 晁补之
众芳残。海棠正轻盈,绿鬓朱颜。碎锦繁绣,更柔柯映碧,纤搊匀殷。谁与将红间白,采薰笼、仙衣覆斑斓。如有意、浓妆淡抹,斜倚栏干。 夭饶向晚春后,惯因欹晴景,愁怕朝寒。纵有狂雨,便离披损,不奈幽闲。素李来禽总俗,谩遮映、终羞格疏顽。谁采顾,斜风教舞,月下庭间。
zhòng fāng cán hǎi táng zhèng qīng yíng   绿 bìn zhū yán suì jǐn fán xiù   gèng róu yìng   xiān chōu yún yīn shuí jiāng hóng jiān bái   cǎi xūn lóng xiān bān lán yǒu nóng zhuāng dàn   xié lán gān
yāo ráo xiàng wǎn chūn hòu   guàn yīn qíng jǐng   chóu cháo hán zòng yǒu kuáng   biàn 便 sǔn   nài yōu xián lái qín zǒng   mán zhē yìng zhōng xiū shū wán shuí cǎi   xié fēng jiào   yuè xià tíng jiān