惜别为从道作
尝闻直谅冠三友,自古才难非特今。今也胁肩事谄笑,君独苦口工规箴。
我常从之求过失,箕踞慢骂犹甘心。其言未必俱中理,披沙往往逢黄金。
今将去矣谁复嗣,已觉别恨凌秋阴。胸中抖擞宜一尽,留作更允相思深。
cháng
尝
wén
闻
zhí
直
liàng
谅
guān
冠
sān
三
yǒu
友
,
zì
自
gǔ
古
cái
才
nán
难
fēi
非
tè
特
jīn
今
jīn
。
yě
今
xié
也
jiān
胁
shì
肩
chǎn
事
xiào
谄
jūn
笑
,
dú
君
kǔ
独
kǒu
苦
gōng
口
guī
工
zhēn
规
箴
。
wǒ
我
cháng
常
cóng
从
zhī
之
qiú
求
guò
过
shī
失
,
jī
箕
jù
踞
màn
慢
mà
骂
yóu
犹
gān
甘
xīn
心
qí
。
yán
其
wèi
言
bì
未
jù
必
zhōng
俱
lǐ
中
pī
理
,
shā
披
wǎng
沙
wǎng
往
féng
往
huáng
逢
jīn
黄
金
。
jīn
今
jiāng
将
qù
去
yǐ
矣
shuí
谁
fù
复
sì
嗣
,
yǐ
已
jué
觉
bié
别
hèn
恨
líng
凌
qiū
秋
yīn
阴
xiōng
。
zhōng
胸
dǒu
中
sǒu
抖
yí
擞
yī
宜
jǐn
一
liú
尽
,
zuò
留
gèng
作
yǔn
更
xiāng
允
sī
相
shēn
思
深
。