夏仲昭万竹图为师知县题

明代 张宁
昆山老叟仙中人,清和洒落无纤尘。平生富贵不足道,笔挽造化回阳春。 坡真可妙真堪惜,老息森严露形迹。鸥波亭外寂无人,九龙山气凌秋碧。 山气凌秋势薄天,凝云挟雾快腾骞。巉岩峭壁几千仞,此老直欲穷其巅。 金闺琐闼瀛洲路,宣德年来誇独步。名高价重不复疑,世间托笔应无数。 枝干依稀丛叶同,天机妙解却难工。就中一片飞白石,烂然琢玉寒玲珑。 蹇予最好潇湘景,见画令人发深省。曲处疑闻爽籁生,深中似觉阴风冷。 深曲低昂路郁纡,幽情欲尽似还馀。三湘逐客归来未,二女游魂今在无。 从来能事不受迫,醉里兰亭难再得。使君此幅自何来,万金宝剑连城璧。 半窗疏影对愁眠,斑管春寒诗思牵。玉蝉吟吸鹧鸪雨,文绡细簇玻璃烟。 却思京国频相见,自谓相求当不厌。岂料公归绿野堂,至今误我鹅溪绢。 江南菉竹漫成林,山县鸣琴白昼阴。他日使君江北去,披图应忆岁寒心。
kūn shān lǎo sǒu xiān zhōng rén   qīng luò xiān chén píng shēng guì dào   wǎn zào huà huí yáng chūn    
zhēn miào zhēn kān   lǎo sēn yán xíng ōu tíng wài rén jiǔ   lóng shān líng qiū    
shān líng qiū shì báo tiān   níng yún xié kuài téng qiān chán yán qiào qiān rèn   lǎo zhí qióng diān    
jīn guī suǒ yíng zhōu   xuān nián lái kuā míng gāo jià zhòng shì   jiān tuō yīng shù    
zhī gàn cóng tóng   tiān miào jiě què nán gōng jiù zhōng piàn fēi bái shí làn   rán zhuó hán líng lóng    
jiǎn zuì hǎo xiāo xiāng jǐng   jiàn huà lìng rén shēn xǐng chù wén shuǎng lài shēng shēn   zhōng shì jué yīn fēng lěng    
shēn áng   yōu qíng jǐn shì hái sān xiāng zhú guī lái wèi èr   yóu hún jīn zài    
cóng lái néng shì shòu   zuì lán tíng nán zài shǐ jūn 使 lái wàn   jīn bǎo jiàn lián chéng    
bàn chuāng shū yǐng duì chóu mián   bān guǎn chūn hán shī qiān chán yín zhè wén   xiāo yān    
què jīng guó pín xiāng jiàn   wèi xiāng qiú dāng yàn liào gōng guī 绿 táng zhì   jīn é juàn    
jiāng nán zhú màn chéng lín   shān xiàn míng qín bái zhòu yīn shǐ jūn 使 jiāng běi   yīng suì hán xīn